|
|
|
 |
|
| Tôi là “thủ phạm” của một việc làm vô ý thức |
|
Thứ Sáu, 18/04/2008, 08:01 GMT+7
|
|
|
|
Đây là tâm sự của một bạn học sinh đã từng trở thành đề tài của dư luận vì trò đùa vô ý của mình. Báo chí phỏng vấn, nhà trường bắt làm tường trình, mọi người soi xét. Bạn đã phải sống trong những ngày đầy áp lực nặng nề... |
Tuổi học sinh là tuổi hay làm những điều dại dột và chưa lường hết hậu quả. Đôi khi, họ nghĩ việc họ làm đơn giản là một trò đùa vui với bạn bè và nó vô hại. Chụp ảnh nghịch với nhau, viết một bài văn trêu đùa… Tất cả cũng chỉ bắt đầu từ “đùa cho vui”.
Nhưng khi trò đùa đó bị dư luận biết đến và soi xét, thì các bạn sẽ là những người đầu tiên phải hứng chịu hậu quả. Báo chí, gia đình, nhà trường, dư luận… Với các bạn, đó thực sự là những ngày khủng khiếp. Nhưng có ai là không mắc lỗi? Và có cách nào hơn là lên án ráo riết các bạn không?
“Tự nhiên tôi trở thành một người nổi tiếng. Ai cũng biết đến, mọi người đều bàn tán về cái tên của tôi. Tôi lên báo, ban giám hiệu gọi lên gọi xuống để làm bản tường trình, phóng viên các báo vào phỏng vấn. Trong trường, những người quen biết đều nhìn tôi. Tôi thực sự thành người nổi tiếng ư?
Nhưng tôi nổi tiếng theo cách nào?
Mọi người nói trò đùa của tôi là mạo danh, là trò đùa tai hại. Tôi trở thành một ví dụ về học sinh ngỗ nghịch, vô ý thức. Nhưng học sinh có ai là không nghịch. Vượt ra khỏi quy tắc bình thường một chút. Làm những cái “nhất quỷ nhì ma” một chút. Chỉ như vậy thôi chứ không hề có một ý định xấu nào.

Tôi đã sống trong những ngày áp lực khủng khiếp, bố mẹ tôi thì buồn bã, thất vọng... (Ảnh minh họa).
Nếu chỉ có tôi và những người bạn của tôi biết chuyện rồi thì nó cũng trôi đi. Trò đùa đó, cũng đã diễn ra từ cách đây gần 6 tháng rồi.
Nhưng tôi không hiểu tại sao trò đùa này lại rơi vào tay ai đó rồi bị đưa lên mạng, chế biến thêm gia vị này kia cho nó thêm phần “giật gân, gây sốc”. Từ một blog, nó bắt đầu lan truyền rộng dần và trở thành đề tài bàn than sôi nổi cho mọi người. Cho tới lúc, mọi người bắt đầu tìm kiếm người đã thực hiện trò đùa đó và tìm ra tôi, thì tôi cũng mới biết là nó đã lan rộng đến như vậy.
Tôi không bao biện để bảo là trò nghịch của tôi là đúng. Nhưng tôi thật sự đã nghĩ rằng hình như là nó đã bị làm trầm trọng đi quá so với đúng tính chất ban đầu của nó,
Tôi bắt đầu phải hứng chịu cái hậu quả nặng nề từ cái việc mà tôi tưởng chỉ là một trò đùa vô hại. Những cuộc điện thoại liên tục của các phóng viên gọi đến nhà để xin phỏng vấn “thủ phạm” của trò đùa gây bàn tán đó.
Thậm chí, họ đến tận trường, làm việc với ban giám hiệu, rồi qua bán giám hiệu để đòi gặp tôi. Mọi người đặt lên vai tôi đủ thứ tội trạng: làm mất uy tín của trường, mất uy tín của các thầy cô giáo; gây ra một trò đùa phản cảm, làm ảnh hưởng đến truyền thống, đến những chuẩn mực, nguyên tắc…
Tôi không dám bao biện rằng trò đùa đó đúng nhưng thực sự nó đã bị làm trầm trọng đi quá so với suy nghĩ ban đầu của tôi, hơn rất nhiều so với trí tưởng tượng của một con bé 16 tuổi như tôi.
Làm sao tôi có thể nghĩ là mình sẽ làm một trò gì đó mà ảnh hưởng đến quá nhiều người, còn gia đình, còn bố mẹ tôi nữa chứ. Những ngày này đối với tôi thực sự là một nỗi khủng khiếp. Tôi không dám nhìn ai, bạn bè bàn tán về tôi. Những người thân quen tôi thì an ủi, nhưng làm sao có thể làm tôi giảm bớt được những áp lực thực sự nặng nề đang đè lên người tôi.
Thầy cô giáo coi đó là một tội lỗi khủng khiếp vì tôi đã làm ảnh hưởng quá nhiều đến danh dự nhà trường, nên không còn thời gian nghĩ đến cảm giác sợ hãi của một đứa học sinh mới chỉ 16 tuổi và đang bị đem ra chịu đựng tai tiếng.
Nhưng điều khủng khiếp hơn cả là bố mẹ tôi cũng phải chịu những áp lực do đứa con gái “tội lỗi” của mình gây ra. Không khí gia đình tôi nặng nề lắm. Bố mẹ tôi rất buồn. Có những người quen biết chuyện cũng hỏi han này nọ. Bố mẹ mệt mỏi.
Một người hỏi tôi là cảm giác thế nào. Tôi nói thật lắm “Cháu thương bố mẹ cháu”. Người ta nhìn tôi rồi bảo: “Làm thế này mà cũng biết thương bố mẹ ư”. Họ nói câu ấy sao ác thế. Dù đúng dù sai, dù tôi có đùa không mang dụng ý xấu xa gì, nhưng chắc chắn tôi sẽ không làm nếu nó chỉ mảy may làm bố mẹ tôi phải buồn.
Đó cũng là lần đầu tiên, tôi khóc nhiều đến thế. Trước đó, tôi thực sự là một đứa con gái hài hước, lạc quan. Tôi không khóc bao giờ. Bạn bè tôi nói tôi là đứa bạn thật vô tư và vui vẻ, mạnh mẽ nữa chứ. Nhưng lần này thì tôi khóc suốt. Khóc mấy ngày liền.
Tôi sợ hãi thật sự. Tôi đang bị khoác một cái tội lỗi lớn hơn rất nhiều so với sức vóc của một đứa học sinh. Tôi bị tất cả mọi người dồn vào để lên án. Đâu đâu cũng thấy người ta nhắc đến tên tôi. Tôi suy sụp, sợ cả việc đến trường, nhìn thấy các thầy cô giáo của tôi, sợ cả về nhà, nhìn thấy bố mẹ tôi khổ sở.
Người ta phỏng vấn và đưa tôi lên báo nhiều đến nỗi mà tôi đã phải xin là đừng đưa cháu lên báo nữa. Cháu biết lỗi rồi, chỉ muốn sống bình thường thôi. Nhưng có lẽ điều này cũng không được. Việc tôi làm đã có quá nhiều người biết rồi. Giá như ai đó nghĩ bao dung cho tôi một chút. Tôi đã gây ra trò đùa và vô ý khi không nghĩ đến hậu quả của nó. Tôi mới 16 tuổi, tránh sao được khỏi việc phạm lỗi. Nhưng đừng lên án tôi gay gắt, khủng khiếp như thể tôi là một đứa bỏ đi như thế.
Từ bây giờ, cái tội lỗi này sẽ lại mãi đeo đẳng tôi. Các thầy cô ở trường sẽ nhìn tôi như là một đứa học sinh cá biệt.
Còn tôi chỉ thực sự muốn quên đi chuyện này để tiếp tục sống cuộc sống bình thường, vẫn hàng ngày đi học, vui đùa với bạn bè. Chuyện này sẽ làm cho tôi trưởng thành hơn chứ tôi không muốn mình mãi mãi bị ám ảnh về những sự lên án mà tôi từng hứng chịu…”.
TH8X theo Kênh 14 |
|
[
Trở về
] [ Lên đầu trang ] |
|
Các tin liên quan khác: |
|
|
|
Xem các tin khác >> |
|
|
 |
|
|
|
|
|
 |
|
|
| | | | | | "Đêm trắng" của teen | | Hiện nay nhiều teen có thói quen thức khuya bởi họ cảm thấy khoảng thời gian ban ngày... | | | | | | Xi-nê sex trong nhà | | Gần đây, sau giờ học một số teen “ùn ùn” kéo đến nhà một người bạn thân nhất... | | | | | | | | | | | | |
|
|
 |
|
|