Hắn - cao ráo, khoẻ mạnh, sáng sủa, da rám nắng nhưng... không đẹp trai. Mặt dữ dằn cày lên sỏi đá, ổ gà tứ chỗ, trán rô, mũi khấp khuỷu, đầu đinh dựng ngược hay đeo kính Police không biết giả hay thật. Gọi hắn là công tử bởi hắn là con của một nhà trọc phú khá giả được chiều chuộng hết mình. Hắn đã "ngoài" 25, 26 nhưng nghề ngỗng không có, học vấn kòi cọc, văn hoá mồ côi, hiểu biết dưới mức trung bình.
Việc làm của hắn là suốt ngày tụm năm tụm bảy với những "tay chơi" như hắn vi vu khắp phố khắp huyện, những thiếu gia chơi với hắn đặc biệt không được hơn hắn về khoản tài chính bởi hắn lúc nào cũng muốn mình là anh 2, anh cả. Hắn còn bỏ tiền nuôi một bộ sậu ăn bám để phòng trường hợp bạo lực anh ho 1 tiếng có đàn em cho oai. Hắn tự coi là tay chơi nhất phố vì thế cái gì hắn cũng phải thể hiện hơn người: Mày có SH tao cũng SH nhưng tau phải mua thêm 1 em LX để trước cửa cho mày biết là mày kém tau 1 xe. Mày ô tô, tao cũng ô tô nhưng xe tao phải trả phí chênh lệch lấy sớm, vậy là xe tau đắt hơn xe mày rồi nhớ. Đi đâu hắn cũng kéo cả một bộ sậu theo sau, giương oai thanh thế để cho thiên hạ biết nhóm ta chơi nhất vùng, mấy tên đì cùng cũng hãnh diện lắm vì đi với toàn thiếu gia con nhà giàu cơ mà.
Hắn đi xế hộp màu đồng, dán chữ loằng ngoằng hiệu xe to tuớng kéo dài từ đầu xe đến thân xe. Rõ khổ, hắn làm vậy có mục đích đấy, hắn sợ người ta không biết xe hắn là xe gì nên phải dán thế cho người ta biết. Nhớ chưa, mở to ra mắt ra mà nhìn nhớ, xe của hắn là Capppp....tiiiiii.....vaaaaaaaa. Ôi, xem ra dán mỗi chữ không thôi là chưa đủ, phải kiếm trò độc hơn nên hắn nghĩ ra cách dán nẹp inox trước, sau, trên trần, dưới gầm rồi thêm một cái chóp bu bằng nhựa nhấp nha nhấp nháy như đèn cứu hộ. Thế là hắn đã thành công, người ta đã nhớ xe hắn, chiếc xe độc nhất vô nhị không ai có bởi thế cứ mỗi lần đi qua hàng nước hay cafe hắn nhận không biết bao nhiêu cái tặc lưỡi: Bích quy di động gắn xương cá ở chỏm.
Cái vùng đó nhỏ lắm, đi xe đạp nửa tiếng có khi cũng hết thành phố vì vậy nửa tiếng với hắn bằng bích quy là không biết đã đi được bao nhiêu vòng. Lượn chán, lượn chê, xem ra dân tình khá nhẵn mặt rồi thôi thì giờ đi SH cho đổi phong cách. Thế là cứ đến chiều, hắn chọn giờ tan học của các em cấp 3, đổ đầy xăng rồi vi vu khắp cổng trường cho đến khi không còn một bóng người. Đi với bộ sậu hoành tráng nên hắn luôn tự nghĩ mình là vua bởi vậy chẳng trách hắn có một câu lệnh: "Ở xứ này, tao thích con nào thì con đó là của tao, cấm thằng nào động đến tao cho đàn em đâm chết". Không biết đòi đâm bao nhiêu thằng nào rồi mà chưa thấy thằng nào chết trái lại người ta lại càng biết tới hắn với biệt danh nổi tiếng ăn sái. Hắn là một người bảo thủ và cố chấp, hắn không dám chơi với người hơn hắn bởi hắn sợ thua thiệt, hắn sợ bị lép vế và hắn sợ lòi ra những cái dốt hay sự hiểu biết và nhận thức của hắn chưa đủ để nói chuỵên với người ta. Mỗi lần thấy công tử phố lớn nào về chạy Mẹc, chạy Bi hắn cú lắm nhưng không quên chữa thẹn với đàn em: Ôi dzào, mấy thằng ngu, bỏ tiền mua xe đấy phí tiền, phải là tao tao mua xe vừa vừa tiền rồi số còn lại tao để đầu tư.
Rồi sau đợt đấy hắn quyết chí đi nước ngoài vài tuần để học hỏi để vượt mặt mấy thằng kia cho bõ ghét. Và rồi ngày về nước hắn như lột xác hoàn toàn: Mới mẻ hơn, phong cách hơn, level cao hơn chẳng vì thế mà ra đường mà người ta cứ trầm trồ trố mắt ra mà nhìn hắn: Sặc sỡ quá, màu sắc đa dạng phong phú quá, thằng này con nhà giàu mà quần áo lắm chỗ rách quá. Hắn giờ toàn xài ngoại ngữ nên mở miệng ra là fuck với shit, hắn "fuck" và "shit" bất cứ cái gì có thể nói được. Thậm chí có một lần đi với đàn em, thấy người đàn ông ngoại quốc liền hắn ra oai với đàn em bằng cách xì xà, xì xồ một tràng dài: Ai ai, diu diu, phắc, phắc. Chỉ biết lúc sau chỉ nghe người đàn ông đáp lại rất sõi bằng tiếng V: Đéo hiểu, F... gì mà lắm thế, F... mẹ mày á? ...
Hắn không đi SH nữa mà quay sang đi @ bởi hắn tâm niệm "classic" mới là độc, một phong cách riêng, cái tôi riêng bởi thế hắn không quên dán đề can màu đỏ cả đuôi xe. Captiva giờ bão hoà rồi, giờ xe máy của ta đã "classic" thì xế hộp cũng phải "classic" vì vậy: ăn ơi ăn, lên Hà Lội lấy em con ết cếp nha. Ết cếp của hắn cũng độc đáo lắm, giờ hắn ko lắp xương cá hay inox nữa mà hắn lắp đèn gầm, 2 màu 2 bên, 2 vương miện bông lúa vàng dán 2 khoé cửa kính sau, 2 gương nhá đèn điện ... nói chung đầy đủ lắm, chỉ thiếu mỗi việc hắn dán tên hắn lên xe mà thôi.
Hắn tiêu tiền giờ "đẳng cấp" lắm, thời đại EFTPOS nhưng hắn tặc lưỡi: Thẻ giờ nhiều lắm, biết đếch đâu được trong thẻ có tiền hay không, cứ tiền mặt rủng rỉnh mà dã bởi thế chỉ có đi uống cà phê thôi hắn phải cầm theo 50 triệu để khi thanh toán hắn rút ra 1 tệp toàn tờ 500 cho thiên hạ lác mắt chơi. Miệng không ngậm pháo tép nữa mà thay vào đó hắn ngậm lựu đạn cối, thằng nào ngồi gần nổ đoanh xác có ngày: Ở Tây, nó phải cái lọ, cái chai, cái bình. Ở VN mình phải cái nồi, cái vung, cái thúng, cái mẹt. Vào nhà hàng giờ hắn cũng "tinh tế" hơn nên: Có món gì ngon nhất cứ mang ra đây, không phải menu đâu cho rách việc...
Hắn cũng lành tính hơn, ko doạ đâm dọa chém ai nữa mà chỉ doạ đáp tiền vào mặt thôi. Hắn giờ cũng biết tu chí "làm ăn" vì vậy cũng ít lượn lờ hơn mà tập trung trông coi cửa hàng gia đình, đừng nhầm, hắn không bán hàng mà bán dáng: Chễm chệ, 2 chân gác trên bàn phô ra đôi giày 3 màu mõm nhọn hoắt, cổ đeo dây vàng to như xích chó, tay "ve vẩy" vuốt chó bệu, miệng phì phò điếu thuốc cuốn Is-zac. Bán hàng không quan trọng, dáng bán mới quan trọng do đó ai đi qua nhìn là hắn thoả mãn lắm, giờ mới thực sự là tay chơi - Công tử phố huyện....
TH8X theo blog của Andre |