ID

PASS

    Quên Password
    Đăng ký mới

Trung thu 8X - Ánh trăng hòa bình
Gặp gỡ Tất niên 2006

Vietnam Idol 2007

Tất cả về nghề MC

Tôi chào đời theo cách riêng của mình

 Thứ Sáu, 18/04/2008, 17:08 GMT+7

Xem hình đúng cỡ
Ngày 16/10/2003, tại bệnh viện Từ Dũ mẹ đã sinh ra tôi. Nhưng do không được khoẻ tôi phải nằm lồng kính!

Ai trong gia đình cũng rất mong chờ tôi. Và cuối cùng tôi cũng được thấy mặt mọi người. Nhưng riêng mẹ vẫn còn đau, vì mẹ phải mổ! Tội nghiệp mẹ quá!

Ôi, tôi yêu quý cuộc đời này biết bao, những con người, những khuôn mặt mà suốt hơn 9 tháng qua tôi mong chờ được gặp và gọi tên.

9 tháng tôi cầu khẩn, van xin mẹ đừng nghe lời người khác mà bỏ tôi. Chính vì thế tôi càng thương yêu mẹ biết bao. Mẹ đấu tranh không ngừng để giữ lấy tôi. Ngày đó, khi tôi được 5 tháng tuổi, bác sĩ bảo tôi bị một căn bệnh nào đó, à không, trên cơ thể tôi có một khiếm khuyết nào đó, đại khái có sinh ra cũng không thể sống được.

Mẹ và tôi nghe mà cứ như tiếng sét đánh ngang tai. Mẹ mất bình tĩnh, mất ngủ, chạy vạy hỏi hết người này tới người khác xem phải làm thế nào. Người thì khuyên bỏ đi, người thì nói cứ sinh ra nuôi được đến đâu hay đến đó.

Tôi cũng mất ngủ cùng mẹ, cũng lo lắng vì khát vọng sống trong tôi đang sôi sục từng ngày, ấy thế mà cái tin kia làm tôi sụp đổ. Mẹ xanh xao, tôi buồn bã.

Nhìn thấy mẹ buồn tôi không thể chịu nổi. Cái khiếm khuyết kia là gì? Tại sao nhiều người được sinh ra như tôi vẫn sống tốt? Mẹ và tôi đều thắc mắc. Nhưng rồi mẹ quyết định, phải sinh tôi ra.

Những ngày tháng tiếp theo tôi như sống trong hạnh phúc! Hạnh phúc sẽ được sinh ra, sẽ được chào đón ánh nắng cùng mẹ mỗi sáng ở thành phố biển xinh đẹp này, sẽ được ngồi nghe nhạc cùng mẹ (vì mẹ rất hay mở nhạc hoà tấu cho tôi nghe - cốt để tôi thông minh đó mà!)...

Biết bao điều tôi mong ước cùng mẹ. Tôi biết mà, mẹ rất yêu tôi, mẹ không thể nào nghe lời vị bác sĩ đó bỏ tôi được. Gia đình cũng đã ủng hộ tinh thần mẹ rất nhiều.

Rồi cái ngày mong chờ ấy cũng đã đến. Bác sĩ bảo cứ sinh bình thường, nhưng mãi đến mười giờ đêm tôi vẫn chưa chịu ra ngoài. Có phải tôi không chịu ra đâu, chỉ vì ra khó quá, tôi mong chờ lắm chứ. Toàn cơ thể tôi không nghe lời. Tôi lấy hết sức mình cộng với sức mẹ nhưng xem ra mọi cố gắng chẳng ăn thua gì.

Mẹ mệt, mọi người càng sốt ruột và tôi cũng đuối sức. Cuối cùng phải nhờ đến mổ. Tôi thầm trách, phải chăng do cái "khiếm khuyết" quỷ quái kia đã cản trở bước chân của tôi? Nhưng thôi, mọi chuyện cũng đã xong, tôi đã ra đời rồi, nhưng không theo cách bình thường.

Vậy là thắc mắc của tôi cũng được giải mã. Đâu chỉ riêng tôi nằm lồng kính đâu. Những người bạn của tôi nữa kìa. Chúng tôi nói chuyện theo cách của riêng mình. Những ánh nhìn lạ lẫm thích thú. Trước đây tụi mình đâu có gặp nhau nhỉ? Vậy mà bây giờ lại gặp nhau ở đây, thích thật?.

Vậy thì "khiếm khuyết" kia là cái chung chung mà. Tôi cũng có những người bạn nằm cùng đấy thôi. Đang thích thú nghĩ ngợi những điều mới lạ, chợt có một người đến bế tôi ra khỏi lồng và nói: ẵm bé đi gặp mẹ nào?. Ôi, tôi vui sướng biết bao, "mẹ", cái người mà mọi khi vẫn nói với tôi rằng: con giỏi nha, đừng đạp bụng mẹ, mẹ đau mẹ đánh đòn đó. Phải không?

Phải rồi, mẹ đấy. Mẹ nằm đó, yếu ớt (tôi cũng đâu có khoẻ hơn). Ánh nhìn trìu mến. Đôi tay mẹ run lên khi bế tôi. Tôi bé nhỏ nằm gọn trong vòng tay mẹ. Ôi, sao mà ấm áp đến thế. Ước mơ của tôi cũng đã thành hiện thực rồi. Mẹ là "mẹ" đó ư? Tôi hạnh phúc nhìn mẹ, mẹ cũng thế. Nhưng giây phút ấy cũng trôi qua thật nhanh, tôi phải quay về nơi có những cái lồng kính kia, đợi ngày mạnh khoẻ.

Mẹ và tôi cùng xuất viện, xa cái thành phố ồn ào này (tôi nghe mẹ tôi nói thế) về lại nơi biển trời man mát kia. Nơi mà mỗi sáng mẹ vẫn cùng tôi đón ánh mặt trời (vì ánh nắng buổi sáng rất tốt cho "cái khiếm khuyết"). Chia tay những người bạn đầu đời, tôi cùng mẹ về với gia đình của mẹ.

Những gương mặt sao mà lạ quá nhưng khi họ cất tiếng chào, ngay lập tức tôi nhận ra ngay. Kia là bà ngoại, ông ngoại, cô U, chị bé, anh quẹo... ôi sao nhiều thế. Không ngờ lại có nhiều người mong chờ tôi như vậy. Tôi ngất ngây trong những ánh nhìn hạnh phúc...

Ngày biết đến hạnh phúc cũng chính là thời điểm thắc mắc về "cái khiếm khuyết" của tôi được khám phá. Tôi thèm được mọi người ẵm bồng, nhưng có ai dám làm thế dù rất thương tôi (vì tôi rất đẹp trai).

Đúng là ông trời chẳng cho không ai cái gì, được này mất kia. Trên đầu tôi có một khiếm khuyết khiến dịch não trào ra ngoài. Đó cũng chính là nguyên nhân tôi trở thành một "vật" trưng bày, chẳng ai dám đụng vào. Tôi ao ước, thèm khát được chạm vào bàn tay kia, được đi lại chọc phá mọi người... Nhưng có được đâu.

Tôi nguyền rủa nó, nó khiến tôi không thốt nên lời. Gần 24 tháng tuổi mà tôi vẫn cứ nằm đó, chờ mẹ đến đút sữa, đút cháo. Ôi sao tôi đau đớn mỗi khi ai chạm phải "nó", tôi hét, giẫy nẫy người khiến mọi người lo sợ. Không phải tôi cau gắt với mọi người đâu. Tôi còn thèm được mọi người chạm vào tôi đó chứ.

Tôi chỉ cáu gắt với bản thân mình. Sao tôi bất lực với cái khiếm khuyết đó thế. Mẹ bồng tôi đi bệnh viện mấy lần, đến những trung tâm chuyên điều trị căn bệnh này, nhưng tất cả đều trả lời phải đợi đến năm tôi 3 tuổi mới nhận điều trị, còn bây giờ thì bé quá.

"Mẹ ơi, cho con ăn nhiều lên, con sẽ lớn thật nhanh, rồi đi trị bệnh nha mẹ!". Đó là hy vọng nhỏ nhoi quá đỗi ngây thơ của tôi. Mẹ càng hy vọng nhiều hơn. Những đêm mẹ mất ngủ vì tôi lên cơn sốt, tôi co giật, vật vã làm mẹ suýt đứng tim. Nhưng tôi biết nên rất cố gắng để căn bệnh kia không chế ngự được mình. Rồi tôi cũng vượt qua và ngủ yên trong vòng tay mẹ.

Ngày tháng cứ thế trôi đi. Tôi cũng đã lớn đôi chút. Cái khiếm khuyết ngày càng lớn nhanh. Tôi đau mà cố gượng. Nhưng mọi cố gắng hình như cứ lộ rõ trên gương mặt tôi. Mọi người ai cũng buồn nhưng cố vui, gượng cười với tôi. Tôi nằm đó, ai đí qua cũng chào một tiếng "nằm yên đó nha, đừng có quậy nha B". Làm sao tôi quậy được, chỉ la thôi. Ai cũng yêu thương tôi mà không dám chạm vào tôi, sợ tôi đau. Nhưng tôi thà đau còn hơn...

Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến. Ngày 24/08/2005, tôi lên cơn sốt hơn 40 độ. Mẹ hối hả đưa tôi đi bác sĩ. Cả người tôi nóng ran, tưởng như các mạch máu đang chạy loạn xạ muốn vỡ ra. Ấy thế mà ông bác sĩ chỉ cho một mũi thuốc hạ sốt rồi bảo mang về nhà chờ theo dõi. Tôi đau đớn lắm ông biết không?

Mẹ không yên tâm liền đưa tôi vào khu điều trị. Mẹ đã làm đúng, làm sao tin nổi cái mũi thuốc kia. Nhưng họ lại bảo đưa vào bệnh viện cho chắc vì em bé có thể gặp nguy hiểm (nhà tôi gần khu điều trị hơn bệnh viện). Rồi bố mẹ thu dọn hành lý đưa tôi vào bệnh viện.

Sau mấy mũi thuốc tôi cũng thuyên giảm chút ít. Người tôi mát lại, các mạch máu như đang nghỉ ngơi. Chị và cô cùng mọi người vào thăm tôi, hoặc cũng có thể là vào chào tạm biệt tôi - tôi biết thế. Tôi miên man những hạnh phúc mong manh cuối cùng bên người thân yêu. Tôi đưa ánh nhìn yếu ớt đến họ cũng như lời chào tạm biệt.

Thời khắc đã điểm, tôi chỉ có thể bên họ những giây phút này nữa thôi. 9 giờ hơn mọi người ra về, "B mau khoẻ về nhà nha!", nhưng không được, tôi đã làm xong nhiệm vụ rồi, tôi quyến luyến cũng chẳng ích gì, hãy để những hình ảnh đẹp ấy đọng lại trong họ.

Tôi ở lại cùng mẹ và bố. Những giây phút cuối cùng...

1 giờ 15 sáng ngày 25/8/2005, tôi lên cơn đau vật vã, mọi người chạy tán loạn, tiêm vào tôi những mũi thuốc nhưng sao tôi thấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau khi nghĩ rằng tôi sẽ lìa xa mọi người.

Tôi rên la, nhìn mẹ và bố. Rồi cuối cùng tôi cũng phải chào tạm biệt họ.
Tôi tạm biệt cuộc đời theo cách riêng của tôi.

***

Tạm biệt em...
T3H

Th8X theo blog của T3H

   [ Trở về ] [ Lên đầu trang ]

Các tin liên quan khác:

Xem các tin khác >>

Khổ với "lệ làng"

Có những người trẻ vào công sở, ngay lập tức bị những thứ "lề thói" cũ kỹ đã...

Dế đại hạ giá tháng 4/08

Nokia chiếm một nửa trong danh sách 10 "dế" hạ giá tháng 4, nhưng Samsung i450 mới là di...

Đau đớn vì bố bị gay

Hiện nay tôi 28 tuổi, công việc ổn định với mức sống tốt nhưng tôi chưa khi nào cảm...

Vợ không còn trong trắng?

Lệ ngồi đọc lá thư của chồng để lại mà nước mắt nhạt nhoà, anh ta nói: “Tôi...

Động đất ở TQ: Những người sống sót kể chuyện

Tang Xiaomin vừa rời căn hộ ở tầng 4 để đi mua rau thì ngôi nhà bắt đầu vụn vỡ...

Em đâu biết là sẽ có bầu

Giọng một cô gái rụt rè hỏi bác sĩ tư vấn: "Mấy tuần nay tự nhiên em bị mất kinh....

5 lỗi các chàng thường mắc phải

Bạn đã cố gắng nhưng luôn thất bại trước các người đẹp? Dưới đây là 5 lỗi...

Đối mặt với những lời chê

Đã đi làm, bạn phải chấp nhận những lời khen tiếng chê. Thái độ và cách ứng xử...

Teen tự tử vì bị chửi bới trên mạng

Hôm qua (15/5), Lori Drew, 49 tuổi, đã bị buộc tội do bày những trò xúc phạm trên mạng...

Sẵn sàng tặng "của quý"

Ông Sigurdur Hjartarson, giám đốc một bảo tàng ở Iceland, đang thiếu của quý của người....

Kết hợp các thảo dược trong điều trị mụn trứng cá giúp ngăn mụn mọc thêm, giảm mụn tái phát.

Mụn trứng cá biểu hiện trên da là hiện tượng viêm nang lông tuyến bã. Ở người bị...

Món quà chia tay ngày ra trường

Đã tháng 4 rồi nhưng My vẫn chẳng tập trung vào học tập, đầu óc cứ nghĩ vẩn vơ,...

Nghi vấn đạo nhạc mang tên “Em”?

“Em” của Gia Đoàn - Mr Siro có phải là ca khúc đạo nhạc hay không? Thông tin này đang...

Giới trẻ với mốt... yêu và sex tập thể

"Có lần đi kiểm tra, khi vừa ở cửa một căn phòng trong dãy trọ, tôi giật mình khi thấy...

Học sinh cưỡng hiếp học sinh gây chấn động Hàn Quốc

Vụ học sinh tiểu học tấn công tình dục bạn học trong suốt hơn hai năm qua ở một...

Sinh ngày nào, yêu kiểu ấy

Những bí mật tình yêu của bạn có thể được bật mí qua ngày sinh. Nhớ vận dụng để...

Quách Kính Minh: "Đế vương" của văn đàn Trung Quốc

Nhà văn thành công nhất ở Trung Quốc ngày nay không phải Cao Hành Kiện - cây bút đoạt...

Sau lưng những "ngôi sao"

Cách đây 10 năm, nghề quản lý ca sĩ hoàn toàn xa lạ với giới showbiz Việt. Chỉ đến...

Khi sinh viên là gái gọi

"Ngọc, đi Dylan màu đỏ, hay ngồi bar… phục vụ miễn chê, sinh viên Đại học T, số...

Đổi số điện thoại và những chuyện rắc rối

Hàng loạt chương trình khuyến mãi hấp dẫn của các nhà mạng đã khiết không ít người...

Không mặc quần... tung tăng đến trường

Ngày 2/5/2008, tại khuôn viên của Đại học Texas ở thành phố Austin, tại Boise ở Idaho,...

Lại 9X khoe thân

Sự vụ các cô học trò Trung Quốc chia tay năm cuối cấp bằng chùm ảnh sex có vẻ như...

Teen làm gì trong Diamond Plaza?

Muốn tận mắt thấy được các teen nhà mình "xinh tươi, năng động" thế nào, thì hãy...

Teen Tây vs teen Ta

So sánh sau đây sẽ là 1 sự khập khiễng cho 2 nền văn hoá khác nhau dưới cái nhìn 1 chiều...

Choáng vì "Tự bạch của 9X"

Một cô nàng 9X khá bụ bẫm và xinh xắn thủa nào bỗng trở thành một xì tin girl với...

Biến thể mới của ngôn ngữ @

Dù ai nói ngả nói nghiêng thế nào, ngôn ngữ @ vẫn được giới trẻ say mê và "sáng tạo"...

Xứng đáng "Dân chơi Lào"!

Nghèo là một chuyện, chơi là chuyện khác. Đó là nghịch lý ở Lào, đất nước láng...

Sống với blog, chết cũng vì... blog!

Thế giới nhật ký cá nhân trên mạng đang bị chuyển hướng. Trở thành một công cụ...

Duyên số thật kỳ lạ

Trong đống đổ nát của tai nạn giao thông, người ta tìm thấy một album ảnh cưới chụp...

Phản ứng của cư dân mạng trước "video Đan Lê" (?)

Những tin đồn thất thiệt về MC Đan Lê đã xuất hiện từ khoảng đầu tháng 10 năm...

TRANG CHỦ VỀ THEHE8X.NET | QUẢNG CÁO | DIỄN ĐÀN

Page load: 0.42323 millisecond(s)

COPYRIGHT ©
2008 BY 8X-Actions

8XActions@gmail.com